Lung linh tình đầu

20 Tháng 12, 2016 | 13:10

(NLĐO)- Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là chọn đúng người để yêu thương, tin tưởng và cùng nhau đi hết chặng đường dài.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tình yêu đẹp nhất, và trong sáng nhất đó là tình cảm học trò. Thứ tình cảm thi vị và đẹp như trăng 16. Và tôi đã từng có một tình yêu đầu đời đẹp lung linh như thế.

Tôi và anh yêu nhau chín năm, khoảng thời gian không quá ngắn cho một câu chuyện tình. Gia đình anh nghèo, lại đông anh em. Tốt nghiệp phổ thông, anh quyết định đi học nghề làm tóc, cái nghề mà anh rất thích. Còn tôi học Sư phạm mầm non.

Ngày anh thành thạo nghề cũng là lúc tôi trở thành cô giáo trường làng, ai cũng thầm ghen tỵ vì hạnh phúc của chúng tôi. Tuy nhiên, khi mẹ tôi biết chuyện tình cảm của chúng tôi thì ra sức ngăn cản. Bởi mẹ đã trải qua cái nghèo, mẹ không muốn con gái mẹ phải chịu đựng những đắng cay, vất vả như mẹ. Mẹ nói trong nước mắt: “Nếu thương mẹ, chia tay đi con, mẹ đã từng trải qua cái đói, cái nghèo. Mẹ không muốn con đi vào vết xe đổ của mẹ, bây giờ con có thể oán giận mẹ, nhưng sau này rồi con sẽ hiểu”.

Tôi đau khổ vô hạn, nhưng lời mẹ nói tôi không thể không nghe. Chia tay anh trong ngày mưa đầy nước mắt, anh chỉ kịp nắm lấy tay tôi và chúc tôi tìm thấy người xứng đáng hơn anh. Tim tôi nhói đau, và tôi biết anh cũng thế.

Mặc dù đã nói lời chia tay, nhưng anh vẫn không quên quan tâm tôi mỗi ngày. Anh cứ lặng lẽ bên tôi bằng những dòng tin nhắn: “Em có khỏe không?”, “Hôm nay ngày nghỉ em làm gì?”, hoặc “Mùa này lạnh lắm đi làm nhớ mang áo ấm em nhé!”.

Tôi đã khóc thật nhiều khi đọc những dòng tin nhắn của anh. Tôi ước gì tôi có thể đến bên anh để tựa vào vai anh mà thổn thức cho thỏa lòng mong nhớ, nhưng không thể.

Và trái tim tôi như khép lại kể từ đó, cho dù xung quanh tôi có rất nhiều trai làng theo đuổi, nhưng tôi vẫn không rung động trước ai, bởi trong tim tôi luôn có anh.

Vượt lên tất cả, để chứng tỏ tình yêu anh dành cho tôi, anh vừa đi làm, vừa tham gia lớp đại học tại chức. Rồi một buổi chiều mùa thu, tôi đang dạy những trẻ em trong xóm, bất chợt anh đến chìa cho tôi xem tấm bằng đại học với nụ cười rạng rỡ khi anh cho biết đã được UBND xã nhận vào làm việc.

Tôi như vỡ òa vì hạnh phúc. Giờ đây, dẫu biết rằng quá khứ ở đằng sau và phải sống cho những gì phía trước nhưng đôi khi tôi vẫn bước ngược về, để chứng tỏ chúng tôi đã vượt qua nỗi đau đến được bến bờ hạnh phúc.

Bởi hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là chọn đúng người để yêu thương, tin tưởng và cùng nhau đi hết chặng đường dài.

Huỳnh Ngọc Trâm

Viết bình luận

CHUYÊN TRANG PHỤ NỮ

Email: phunu@nld.com.vn

NHẬN EMAIL MỚI HÀNG NGÀY

Đăng ký nhận tin mỗi ngày từ chuyên phụ nữ

Giấy phép số 115/GP- BTTTT cấp ngày 09 tháng 02 năm 2021 của Bộ Thông tin và Truyền thông
Tổng Biên tập: TÔ ĐÌNH TUÂN
Địa chỉ: 123 - 127 Võ Văn Tần, Phường Võ Thị Sáu, Quận 3 - TPHCM, Điện thoại: 028-3930.6262 / 028-3930.5376, Fax: 028-3930.4707. Email: toasoan@nld.com.vn
Bản quyền thuộc về Báo Người Lao Động. Các website khác đã được chúng tôi đồng ý cho khai thác thông tin, khi đăng lại phải ghi rõ nguồn: Theo Báo Người Lao Động (www.nld.com.vn).