Celine Dion: Những cung bậc thăng trầm

30 Tháng 12, 2022 | 20:17

Trước khi cho biết mắc bệnh hiểm nghèo không thể chữa trị ở tuổi 54, Celine Dion nhiều lần chứng kiến người thân yêu qua đời trong vòng tay cô.

Hôm 8/12, danh ca thông báo trên trang cá nhân việc hoãn mọi tour diễn vì mắc hội chứng "người cứng" - tỉ lệ 1.000.000 người mới bị một người, khó có thể cứu chữa. Căn bệnh gây nên các cơn co thắt, làm đảo lộn cuộc sống hàng ngày, khiến Dion gặp khó khăn khi đi lại. Cô cũng bị ảnh hưởng dây thanh quản, không thể ca hát như trước.

Celine Dion nói về hội chứng "người cứng" siêu hiếm cô mắc phải. Video: Instagram Celine Dion

Theo World Today News, cuộc đời Celine Dion, đằng sau nụ cười rạng rỡ khi xuất hiện trên sân khấu, là những lần hứng chịu vết thương lòng, trải qua biến cố đau thương. Năm 1993, ca sĩ chịu cảnh chứng kiến những hơi thở cuối cùng của cháu gái Karine 16 tuổi, người qua đời trong vòng tay cô, do bệnh xơ nang. Elisabeth Raynaud - người từng được Dion thuê viết tiểu sử - cho biết ca sĩ luôn xem cháu như con ruột. Sau biến cố, giọng ca người Canada tìm đến nhạc sĩ Jean-Jacques Goldman đặt hàng bài hát Vole - ra mắt trong album D'eux (1995) - để tưởng nhớ Karine.

Nhiều năm qua, Celine Dion chi nhiều tiền dành tặng các bệnh nhân và dự án khoa học về bệnh xơ nang. Tháng 11/2020, ca sĩ đăng bài kêu gọi từ thiện trên trang cá nhân: "Từ khi còn rất trẻ, tôi đã hiểu việc đầu tư cho y học có thể mang đến tương lai và hy vọng. Gần 30 năm trước, tôi mất cháu gái ở độ tuổi 16 vì căn bệnh xơ nang quái ác. Tôi không thể nhìn trước được tương lai. Nhưng tôi chắc chắn y học hiện nay tạo nên những chuyển biến rất tích cực. Cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ bảo vệ sức khỏe trẻ em, cho cả hôm nay và mai sau".

Cuối năm 2003, giọng ca My Heart Will Go On tiếp tục nhận tin buồn khi cha - ông Adhemar Dion - qua đời sau thời gian bị ung thư. Dion lúc đó 35 tuổi, không kịp về gặp ông lần cuối vì đang đi tour ở Las Vegas. Cô sau đó phải hủy hai buổi diễn trong hợp đồng có trị giá hàng triệu USD, theo People.

Celine Dion: Những cung bậc thăng trầm - Ảnh 2.

Celine Dion (phải) và chồng René Angélil. Ảnh: Celine Dion Instagram

Celine Dion và chồng từng gặp khó khăn trong việc sinh con. Khi René Angélil phát hiện bị ung thư năm 1999, ông quyết định dùng biện pháp đóng băng tinh trùng để tránh việc con cái bị ảnh hưởng.

Hai người có con trai đầu René-Charles nhờ phương pháp thụ tinh nhân tạo. Sau đó, Celine thử thêm nhiều lần vẫn không mang thai. Năm 2009, cô thậm chí bị sảy thai chỉ vài tuần sau khi nghe tin vui từ bác sĩ. Lần làm thụ tinh nhân tạo thứ sáu ở tuổi 42, ca sĩ mang thai ba em bé. Tuy nhiên, một trong số đó không thể chào đời. Cô sinh sớm ở tuần thứ 33 thai kỳ và chào đón cặp song sinh Nelson - Eddy hồi tháng 10/2010.

Celine Dion: Những cung bậc thăng trầm - Ảnh 3.

Celine Dion - MV "The Power of Love". Video: YouTube Celine Dion

2016 là quãng thời gian đen tối nhất cuộc đời Celine Dion. Đầu tháng 1, chồng cô - René Angélil - qua đời sau nhiều năm chiến đấu dai dẳng với bệnh ung thư vòm họng. Cặp sao là vợ chồng suốt 22 năm trước khi ông mất. Hai người có ba con: Rene-Charles (21 tuổi) cùng cặp song sinh Eddy và Nelson (11 tuổi). Vài ngày sau cái chết của René, anh trai Celine - Daniel Dion - cũng qua đời vì ung thư.

Sau khi chồng qua đời, cô dành nhiều thời gian bên ba con. "Tôi thấy hình bóng của René trong mắt chúng. Điều đó khiến tôi hạnh phúc", cô nói trên kênh Today. Celine trang trí căn nhà tràn ngập những bức hình chụp chung cả gia đình, để bốn mẹ con luôn cảm thấy René vẫn ở bên cạnh họ.

Nhiều năm sau cái chết của chồng, Celine có cuộc sống và sự nghiệp đều yên ổn nhưng cho biết luôn thấy cô đơn. Trong chương trình This Morning của đài CBS hồi tháng 11/2019, ca sĩ nói "Tôi may mắn có nhiều người bên cạnh làm mình vui. Nhưng tôi nhớ cảm giác được vuốt ve, ôm, khen xinh đẹp... Những điều mà chồng và bạn trai mới làm được".

Celine Dion: Những cung bậc thăng trầm - Ảnh 4.

Ca khúc "Courage" của Celine Dion viết về chồng quá cố. Video: Sony

Người đàn ông duy nhất ở gần Celine là vũ công Pepe Munoz (37 tuổi). Hai người nhiều lần vướng nghi vấn hẹn hò khi sánh đôi tới nhiều nơi nhưng ca sĩ phủ nhận và cho biết anh đồng tính.

Bước sang tuổi ngũ tuần, Celine muốn khám phá những giới hạn. Cô đam mê thời trang,yêu bản thân khi được ăn mặc đẹp. Nữ ca sĩ yêu thích giày, có khoảng hơn 10.000 đôi và để tại một kho riêng gần nhà. Được vũ công Pepe tư vấn, cô thử nghiệm nhiều phong cách thời trang. Ngoài ra, cô cũng nghĩ đến việc thử sức tại kinh đô điện ảnh Hollywood.

Celine Dion sinh năm 1968, là ca sĩ người Canada. Cô được xếp hạng The Vocal Trinity - một trong ba diva có tầm ảnh hưởng lớn nhất trên thế giới, bên cạnh Whitney Houston và Mariah Carey. Cô đã phát hành một số album tiếng Anh và tiếng Pháp cùng những bản hit như The Power of LoveBecause You Loved MeWhere Does My Heart Beat Now?... Cô cũng thể hiện hai ca khúc kinh điển My Heart Will Go On nhạc phim Titanic (1997) và Beauty and the Beast.

Cú shock lớn trong ngày sinh nhật lần thứ 31 của Celine Dion

Trên chuyến bay từ Minneapolis đi Dallas, nơi chúng tôi sẽ ở lại trong khoảng mươi ngày, tôi để ý thấy Rene cứ liên tục sờ nắn phần cổ.


Cú shock lớn trong ngày sinh nhật lần thứ 31 của Celine Dion - Ảnh 1.

Cú shock lớn diễn ra đúng vào ngày 30/3/1999 - sinh nhật lần thứ 31 của Celine Dion. Nguồn: barbanews.

Cả ngày nay anh có vẻ đăm chiêu lắm, tôi hỏi anh xem có chuyện gì không, mặc dù biết thừa anh sẽ nói gì.

"Không sao đâu".

"Để em xem nào".

Tay tôi sượt qua cổ Rene. Tôi thấy gờ lên một cục thịt ở bên phải, trong hõm dưới tai anh. Nó rắn và to cỡ một quả trứng gà.

"Nó nổi cục lâu chưa anh?".

"Không sao đâu", Rene quày quả. "Kệ rồi tự khắc nó sẽ hết thôi".

Tôi đâm cáu.

"Sao anh không đi khám bác sĩ?".

"Anh làm gì có thời gian. Nó mới nổi lên mấy tiếng trước thôi".

"Có đau lắm không?".

"Không, chẳng đau tẹo nào".

Tôi thấy chuyện này trầm trọng chứ không phải vừa. Cục u nổi lên đã vài tiếng rồi, mà lại không đau thì không phải chuyện giỡn. Suốt chuyến bay, tôi cố không nghĩ đến điều tồi tệ nhất, nhưng không sao gạt được nó ra khỏi đầu. Tôi cứ cảm thấy cái cục u gờn gợn dưới ngón tay.

Sớm tinh mơ hôm sau, Rene đi khám ở bệnh viện Dallas. Anh không muốn tôi đi cùng.

"Em cứ ngủ đi", Rene bảo tôi. "Tối nay em phải đi diễn. Ngủ đi cho lại sức".

Rene hôn lên má tôi rồi đi cùng Martin Lacroix, con trai của Coco và Pierre, chuyên viên hậu cần cho chuyến lưu diễn. Tôi tự nhủ mình phải ngủ nhưng không tài nào chợp mắt nổi. Đến xế chiều, tôi tới bệnh viện, ở đó tôi thấy Rene, trông anh vẻ rất âu lo. "Họ nói có thể phải phẫu thuật", Rene bảo tôi.

Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc đáng sợ ấy, khi một bác sĩ trẻ đến phòng của Rene. Bác sĩ bảo trước tiên phải làm sinh thiết cho Rene. Tôi thấy mình như đang mơ, nghe thấy cái từ rợn người mà chẳng ai muốn nghe, cái từ mà tôi và Rene đã nghĩ tới từ ngày hôm trước.

Bác sĩ không nói ngay. Bằng thuật ngữ chuyên môn, bác sĩ nói rằng có lẽ khối u là "ác tính". Tôi còn nhớ như in cái cách bác sĩ nói từ đó, bằng tiếng Anh. Tôi nhờ bác sĩ giải thích tường tận cho chúng tôi biết chính xác ý của bác sĩ để cho chắc chắn.

Tôi nắm chặt tay Rene và hỏi: "Bác sĩ, nó là ác tính hay lành tính?".

Bác sĩ đáp: "Kết quả sinh thiết sẽ cho chúng ta biết".

Nghe bác sĩ nói vậy chúng tôi đâm hoang mang nhưng không khỏi hi vọng.

"Nếu là ung thư, anh ấy sẽ phải phẫu thuật".

Sinh thiết được thực hiện vào cuối ngày. Chúng tôi sẽ được biết kết quả trước đêm. Rene liên lạc với một người bạn của anh ở West Palm Beach, bác sĩ Sid Neimark, người đã hứa sẽ tìm giúp anh bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất.

Tôi lên máy bay mà không có Rene tới thành phố Kansas để xuất hiện theo đúng lịch trình. Tôi không nói với ai về chuyện vừa xảy ra. Tôi nói với các nhạc công, chị Manon, chị Suzanne rằng Rene có chút công chuyện cần giải quyết. Tôi không cố giữ bí mật; tôi chỉ biết là mình không thể nói ra.

Trước khi lên sân khấu, tôi gọi điện tới bệnh viện, Rene nói họ đã làm sinh thiết. Trước sáng hôm sau, chúng tôi sẽ biết kết quả.

"Nhờ Allah Rad", Rene nói, nó có nghĩa là, "nhờ ơn lành của Chúa".

Đột nhiên mọi thứ tối sầm lại, thật đáng sợ. Tôi ở một mình trong phòng thay đồ, sợ hãi và đau đớn. Đột nhiên người tôi rũ ra, tai ù đi, lưỡi ríu lại. Tối hôm đó, tôi phải trao lại sân khấu của mình cho kẻ thù đáng ghét nhất, con robot biết hát. Tâm trí tôi đã đặt ở một nơi khác mất rồi.

Có lẽ tôi nên tâm sự với khán giả biết chuyện đã xảy ra. Nhưng tôi sẽ khóc òa lên mất. Thay vào đó, tôi để cho con robot đáng ghét thỏa sức tung hoành. Tôi đứng bên ngoài các ca khúc của mình và lắng nghe con robot, tôi xem cô ta hát, bài hát của tôi. Trái tim và tâm trí của tôi đang ở một nơi khác. Cho đến lúc tôi hát The First Time Ever I Saw Your Face, ca từ của nó đưa tôi vào chính giữa ca khúc đó. Tôi nghĩ mình thể hiện rất tốt, ngay cả khi mắt đang nhòe đi.

Quá nửa đêm, tôi bay ngay về Dallas và đến thẳng bệnh viện. Đẩy cửa phòng vào, tôi nhìn thấy trong bóng tối có hai chiếc giường kê rất gần nhau. Rene nằm trên một chiếc giường, còn bạn anh, Pierre Lacroix đang nằm trên chiếc giường còn lại. Rene đang ngủ. Pierre nhổm dậy dắt tôi ra hành lang.

Anh trấn an tôi, bảo tôi nên về nghỉ đi, Coco đang đợi tôi ở khách sạn. Sau đó, anh để tôi một mình với Rene. Tôi không muốn đánh thức Rene dậy vì trông anh ngủ ngon quá. Cổ anh cuốn miếng gạc quanh chỗ người ta lấy mẫu sinh thiết.

Đêm thật ngắn và giấc ngủ chập chờn. Lúc có tiếng gõ rầm rầm ngoài cửa tôi vẫn còn đang thao thức. Ống nước trong khách sạn bị vỡ làm phòng tắm ngập nước. Tôi nhìn xuống thì thấy đôi dép đang trôi lềnh bềnh. Người ta đến dọn dẹp, đóng van và sửa đường ống. Mọi người đều tế nhị, nói chuyện rất khẽ khàng.

Tôi nhắm mắt ngủ. Đến tầm chín giờ, tôi thức dậy thấy Coco đang ngồi thừ bên giường, ngó về phía tôi. Coco xòe tay ôm lấy mặt tôi rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Celine ơi, chồng em đang rất cần em".

Tôi hiểu ngay ra chuyện gì. Nửa giờ sau, tôi có mặt ở bệnh viện với Coco.

Rene đang ngồi trên giường run rẩy. Pierre cũng đang ở đó.

"Celine à, anh bị ung thư, bác sĩ mới báo tin. Anh bị ung thư rồi".

Pierre, Coco và tôi vây quanh anh. Chúng tôi vỗ về Rene như em bé. Bốn người chúng tôi vòng tay ôm nhau thật lâu.

Hôm ấy là ngày 30 tháng ba năm 1999, sinh nhật lần thứ ba mươi mốt của tôi.

Rene không khóc, nhưng khi tôi tiến về phía anh và ôm anh vào lòng anh mới khóc nấc lên.

"Hạnh phúc của chúng mình vậy là tan tành", anh bảo tôi.

Rene đã sai và hôm nay anh đã biết điều đó.

Nhưng lúc ấy, tôi như bị nghiền nát bởi nỗi sợ hãi và đau đớn trước cái tin như sét đánh ngang tai. Tôi cố lấy lại hơi thở và lựa lời trấn an anh. Nhưng như mọi khi, trong những tình huống như thế này, tôi đờ đẫn như người mất hồn.

NS (th)

Viết bình luận

CHUYÊN TRANG PHỤ NỮ

Thăm dò ý kiến

Linh vật mèo nào đẹp nhất Tết Quý Mão 2023?

  •  Linh vật mèo ở Đà Nẵng
  •  Linh vật mèo ở Quảng Trị
  •  Linh vật mèo ở TP HCM
  •  Linh vật mèo tại Bình Định
  •  Ý kiến khác
  •  Linh vật mèo ở Quảng Ngãi
  •  Linh vật mèo Bình Dương
  •  Linh vật mèo Bình Phước
  •  Linh vật mèo Khánh Hoà
  •  Linh vật mèo Nghệ An
  •  Linh vật mèo ở Cần Thơ
  •  Linh vật mèo của An Giang
  •  Linh vật mèo của Đồng Tháp
  •  Linh vật mèo của Bạc Liêu
  •  Linh vật mèo của Long An
vote result

Email: phunu@nld.com.vn

NHẬN EMAIL MỚI HÀNG NGÀY

Đăng ký nhận tin mỗi ngày từ chuyên phụ nữ

Giấy phép số 115/GP- BTTTT cấp ngày 09 tháng 02 năm 2021 của Bộ Thông tin và Truyền thông
Tổng Biên tập: TÔ ĐÌNH TUÂN
Địa chỉ: 123 - 127 Võ Văn Tần, Phường Võ Thị Sáu, Quận 3 - TPHCM, Điện thoại: 028-3930.6262 / 028-3930.5376, Fax: 028-3930.4707. Email: toasoan@nld.com.vn
Bản quyền thuộc về Báo Người Lao Động. Các website khác đã được chúng tôi đồng ý cho khai thác thông tin, khi đăng lại phải ghi rõ nguồn: Theo Báo Người Lao Động (www.nld.com.vn).