"Trái đắng" khi chấp nhận làm nhân tình

07 Tháng 03, 2019 | 15:48

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đến Sài Gòn và vào làm việc tại một công ty quảng cáo, đảm nhiệm công việc kế hoạch. Những tháng ngày sống xa nhà, tôi có cảm giác trôi nổi không có điểm tựa.

Thuận là Trưởng phòng quản lý nghiệp vụ mới đến làm ở công ty tôi, hơn 40 tuổi, dáng người tầm thước, khuôn mặt xương xương rất đàn ông. Tối hôm đó, công ty tôi tổ chức liên hoan cho toàn bộ cán bộ của công ty tại nhà hàng, trong bữa liên hoan mọi người đều chuyện trò rất vui vẻ, tôi không biết nói gì, cứ âm thầm ngồi một góc quan sát mọi người và uống rượu, Thuận ngồi bên cạnh tôi, anh yêu cầu phục vụ mang đến cho tôi một cốc nước chanh, anh nhìn tôi với ánh mắt quan tâm và nói: “Con gái uống nhiều rượu quá không tốt đâu.” Tôi bỗng thấy trái tim mình rung động trước sự quan tâm của anh.

Trong hơn một tháng sau đó, cứ cách vài ngày Thuận lại hẹn tôi ra ngoài uống café, đi ăn. Tôi biết anh đã có gia đình, nhưng anh luôn nói rằng vợ anh là do bố mẹ anh ép anh phải cưới chứ anh không có tình cảm với cô ấy.

Có một hôm sau khi tan làm, anh hẹn tôi đến nhà anh chơi, anh nói vợ anh đi vắng không có nhà. Tôi biết rõ đây là một cạm bẫy nhưng tôi vẫn đi, tôi muốn xem xem cái cạm bẫy này như thế nào. Khi vừa bước chân vào nhà, anh liền ôm chặt lấy tôi. Tôi vừa bất ngờ vừa căng thẳng không biết phải làm gì, cảm giác như bị nghẹt thở. Bên ngoài trời đã tối, trong nhà lại không bật đèn, toàn bộ không gian tối đen như mực. Trong lúc hoảng loạn, cùng với cảm giác tội lỗi tôi lại cũng cảm nhận được một niềm vui mà trước đây tôi chưa hề có. Và rồi cứ thế, tôi cũng bị cuốn theo niềm hạnh phúc mà anh mang lại cho tôi...

Tôi không bận tâm đến việc anh đã có vợ, tôi nghĩ tôi mới là tình yêu đích thực của cuộc đời anh, tôi yêu anh mà không đòi hỏi gì cả, tất nhiên, nếu tôi vừa có được con người anh, trái tim anh, và lại có được cả một danh phận với anh nữa thì càng tốt. Thi thoảng tôi cũng hỏi anh khi nào anh sẽ cưới tôi, những lúc như thế anh liền ôm tôi vào lòng và bảo tôi chờ thêm 1 năm nữa, anh sẽ tìm cách để ly hôn với vợ.

Một buổi trưa mùa đông, tôi và anh hẹn nhau rời khỏi công ty và về nhà anh. Khi tôi và anh đang ở trên giường trong phòng ngủ của vợ chồng anh thì đột nhiên một người phụ nữ to béo bước vào, cô ta chỉ thẳng vào mặt tôi và hỏi tôi là ai? Và không chờ tôi trả lời, cô ta giang tay tát mạnh vào mặt tôi, đầu óc tôi quay cuồng, mắt hoa lên, toàn thân tê dại. Cô ta giật tóc tôi, kéo tôi ra khỏi chăn, sau đó đẩy tôi ngã sõng soài dưới đất. Thuận mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất, sau đó anh kéo tay vợ và nói: “Anh chỉ chơi bời với cô ta cho vui thôi, anh lúc nào cũng chỉ yêu mình em mà thôi”.

Trái đắng khi chấp nhận làm nhân tình - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi không nhớ là tôi đã mặc quần áo như thế nào, đã đi ra khỏi nhà họ như thế nào, ngày hôm đó bầu trời trong xanh, con đường về nhà dường như dài mãi, tôi đi, đi mãi, cảm giác đi mãi mà vẫn không về đến nhà. Trong ánh nắng và dòng người qua lại, tôi lê bước trên đường với cảm giác tủi nhục. Sau đó, tôi bị công ty cho nghỉ việc, tôi dường như không bước chân ra khỏi căn phòng trọ, tôi trốn ở trong phòng, đóng kín hết các cửa, không bật đèn, cũng không muốn nói chuyện với ai. Cuộc sống của tôi biến thành một màn đêm vô vọng, tôi rất muốn chết, tôi đã suy nghĩ về tất cả các cách có thể chết, trong tưởng tượng tôi đã để mình chết hết lần này đến lần khác.

Thế nhưng, tôi vẫn không quên được Thuận, vẫn yêu anh tha thiết, hàng ngày tôi đều mong ngóng anh đến thăm tôi, gọi điện thoại hỏi thăm tôi. Tôi nhắn tin cho anh, nhắn hàng trăm cái tin, tôi vứt bỏ hết sĩ diện để cầu xin anh ở bên tôi, yêu tôi thêm một lần nữa. Tôi không nhận được bất kỳ một hồi âm nào của anh, anh đã biến mất trong cuộc sống của tôi giống như bong bóng xà phòng đã vỡ tan vào không khí vậy. Điều này càng khiến tôi tuyệt vọng hơn, tôi cảm thấy tình yêu còn tàn khốc hơn cả cái chết.

Nhưng rất may, sự tổn thương và tuyệt vọng này đã dừng lại khi tôi tìm được một công việc đúng với khả năng của mình và có một môi trường khá thuận lợi để phát triển năng lực. Mặt trời lại tỏa sáng trong tôi khi tôi không còn quẩn quanh với mối tình công sở đáng xấu hổ kia nữa. Tuy tình yêu thật sự không biết khi nào đến nhưng tôi thấy mình trưởng thành và biết giữ mình hơn trong mọi mối quan hệ.

Theo Linh An (phunuvietnam.vn)

Viết bình luận

MÓN NGON

  • 5 điều ít biết về 'vua trái cây' sầu riêng

    MÓN NGON 16.09.2019 | 05:03 PM

    5 điều ít biết về "vua trái cây" sầu riêng

    Sầu riêng là loại quả gây tranh cãi khá nhiều khi được phong "vua" dù có mùi bị đánh giá khó ngửi. Đầu bếp nổi tiếng thế giới còn ví mùi sầu riêng như thể đang hôn người chết.

  • Xiêu lòng vì cá chìa vôi

    MÓN NGON 16.09.2019 | 01:28 PM

    Xiêu lòng vì cá chìa vôi

    Người dân miệt biển Quảng Nam - Đà Nẵng thường ví cá chìa vôi quý như cá rồng vì thuộc hàng hiếm, vắng bóng ở chợ và giá thành cao, 1 kg dao động từ 400.000 - 450.000 đồng.

  • Không ngờ Việt Nam có món đặc sản tên kỳ lạ đến vậy

    MÓN NGON 15.09.2019 | 07:54 AM

    Không ngờ Việt Nam có món đặc sản tên kỳ lạ đến vậy

    Ẩm thực Việt Nam vô cùng phong phú và đa dạng với những món ăn độc đáo gợi nhớ về một vùng đất, văn hóa. rong số vô vàn món ngon đặc sắc, có không ít món đặc sản tên kỳ lạ khiến thực khách phải kinh ngạc.

  • Những món miền Trung cực ngon

    MÓN NGON 14.09.2019 | 07:29 PM

    Những món miền Trung cực ngon

    Bạn sẽ không tìm thấy ở TP HCM hay bất cứ đâu món mì Quảng đặc biệt này, món cơm gà này, mít hông hay bánh bèo có hương vị thuần khiết như ở Tam Kỳ.

Email: phunu@nld.com.vn

NHẬN EMAIL MỚI HÀNG NGÀY

Đăng ký nhận tin mỗi ngày từ chuyên phụ nữ

Giấy phép số 1872/GP- BTTTT cấp ngày 9 tháng 10 năm 2012 của Bộ Thông tin và Truyền thông
Tổng Biên tập: TÔ ĐÌNH TUÂN
Địa chỉ: 127 Võ Văn Tần, Phường 6, Quận 3 - TPHCM, Điện thoại: 028-3930.6262 / 028-3930.5376, Fax: 028-3930.4707. Email: toasoan@nld.com.vn
Bản quyền thuộc về Báo Người Lao Động. Các website khác đã được chúng tôi đồng ý cho khai thác thông tin, khi đăng lại phải ghi rõ nguồn: Theo Báo Người Lao Động (www.nld.com.vn).