GMB Akash ghi theo lời kể của bà Umme Kulsum ở Ấn Độ: "Cuộc đời tôi rày đây mai đó, từ ngày này sang ngày khác, từ làng nọ đến làng kia. Mọi người gọi tôi là bà lão ăn xin Kulsum. Không ai biết tôi là ai, từ nơi nào đến, tôi cũng không có thói quen bộc bạch chuyện của riêng mình với thiên hạ. Anh là người đầu tiên tôi muốn chia sẻ chuyện này.
Tôi từng có 1 toà biệt thự, với 3 cái hồ và 4 khu vườn bao bọc xung quanh. Thỉnh thoảng, hương hoa trong vườn bay vào phòng ngào ngạt khiến tôi không thể nào chợp mắt được. Nhà tôi không khác gì một thiên đường ở hạ giới, nhất là khi chồng tôi luôn yêu thương và chiều chuộng vợ. Mỗi buổi sáng, tôi luôn tự tay nấu nướng cho chồng.
Tôi không cho các cô giúp việc đụng đến các công việc bên trong ngôi nhà. Họ chỉ làm các công việc ở phía ngoài. Ngược lại, chồng tôi luôn quan tâm đến vợ. Anh không bao giờ để tôi phải mặc một chiếc sari nào quá 3 lần.

Gia đình chúng tôi từng là "thiên đường nơi hạ giới"

Có lẽ anh ấy rất muốn được ở bên người vợ kia cùng các con của họ
Vì muốn lưu giữ tình yêu và những ký ức tốt đẹp nhất về người chồng yêu quý của mình, vì muốn anh ấy được hạnh phúc, không phải hối tiếc về bất cứ điều gì, tôi đã chọn cách lặng lẽ ra đi. Tôi đã thuyết phục người đầy tớ trung thành của mình tung tin đồn với mọi người rằng: tôi đã ngã xuống sông và bị nước cuốn trôi. Đổi lại, tôi sẽ cho cô ấy tất cả số nữ trang mà tôi có. Anh có biết không, anh đang nói chuyện với bà Umme Kulsum, người đã chết cách đây 20 năm. Không còn ai thương nhớ bà ấy nữa, cả tôi cũng thế.

Dù đã đi rất xa nhưng trái tim của bà Umme Kulsum vẫn thao thiết nhớ về ngôi nhà cũ với người chồng mình yêu thương