Thương vợ, khó lắm sao?

15 Tháng 08, 2018 | 09:31

Rất nhiều người khi chưa qua hết một phần đời thăng trầm, thường nghĩ chỉ cần có nhiều tiền, có son phấn lụa là, có một mái ấm là đủ. Rồi đôi khi bất chấp cái giá phải trả, để đạt cho được những điều ấy.

“Anh có thể yêu thương em được không?”. Tiễn chị hết con ngõ dài mà câu hỏi của chị với chồng, vẫn cứ vẳng bên tai tôi. Không biết có phải do ngoài kia trời đang sụp tối không mà bất chợt tôi cũng thấy lòng trĩu nặng. Câu hỏi ấy, nghe cứ như một lời kêu cứu.


Thương vợ, khó lắm sao? - Ảnh 1.
Nếu chỉ nhìn chị, chỉ thấy những thứ chị đang có, chắc nhiều người sẽ cho rằng, cuộc sống của chị quá viên mãn. Chị có đủ tiền để mua mọi thứ mình thích mà không phải đắn đo. Son phấn, giày dép, túi xách của chị nhiều như một cửa hàng thời trang và đương nhiên có vô số món chị chỉ dùng vài lần, thậm chí chưa từng đụng đến sau khi rinh về. Chồng chị phong độ, thành đạt, con cái nếp tẻ đầy đủ... Chị còn đòi hỏi gì hơn thế nữa?

“Chị cần anh yêu thương, quan tâm chị như một người đàn bà - một người vợ. Trong khi đó, anh chỉ coi chị như người giữ nhà, chăm sóc con anh, lo cho mẹ anh. Chị buồn hay vui, thực sự mong muốn điều gì, anh đều không để ý. Anh vẫn luôn cho rằng, anh làm ra tiền, đưa cho chị là đủ. Chị cũng không được biết đến công việc của anh. Chị không được gặp, được đi chơi với bạn hay với cơ quan, đồng nghiệp. Chị mệt hay khỏe, thích hay không thích không quan trọng, khi anh có nhu cầu là chị phải chiều. Yêu thương gì như thế?”.

Sớm mai ra đường, thấy có người đàn bà ngồi trong chiếc xe hơi bóng loáng sượt qua mình là tủi thân, đôi tay cầm lái xe máy lâu ngày cồm cộm vết chai nghe sao nặng trịch. Ngày rảnh rỗi, lướt Facebook, thấy bạn bè khoe quà chồng tặng, khoe con bụ bẫm, khoe nhà mới xây, khoe những chuyến nghỉ dưỡng sang chảnh... tự nhiên hoài nghi về mình. 

Tự hỏi phải chăng mình không được đẹp, mình không được giỏi, mình không biết cách giao tiếp, không thấu đạt nhân tâm? Ý nghĩa đời sống con người, nhất là đàn bà, phải chăng chỉ quẩn quanh những thứ “vật chất” như thế? Đàn bà thật ra mưu cầu điều gì?


Thương vợ, khó lắm sao? - Ảnh 2.
Tôi nhớ, ngày mình ôm bó hoa cưới đứng trên bậu cửa nhà chồng, tiễn cha mẹ và các em ra về, sau lưng là tiếng cười nói của họ nhà trai mừng cô dâu mới. Lúc ấy, tôi như thấy vai cha có vẻ rủ xuống, mắt mẹ hoe đỏ.

Cả tuổi thanh xuân, cho đến thời điểm đó, tôi mới hiểu thế nào là cảm giác bơ vơ - cảm giác như mình vừa lao vào giữa dòng sông rộng mà không một ai có thể cứu được. Khoảnh khắc ấy, tôi thèm lắm một bàn tay hay chí ít là ánh mắt cảm thông của chồng. Nhưng anh đang bận uống bia.

Suốt những ngày sau đó, anh vẫn không thể hiểu rằng, với tôi từng góc sân, cái bàn cái ghế, từng khuôn mặt người còn nhiều lạ lẫm. Anh không thể hiểu sự trằn trọc của tôi mỗi đêm. Tôi chưa quen được với việc ngủ ở nơi không phải nhà mình. Tôi không hề thấy vui hay hớn hở trong ký ức gia đình không có mình. Tôi không thể chạm vào tay mẹ chồng hay ôm ngang lưng bà như mẹ mình.

Tôi cần sự giúp đỡ, bằng tình yêu và sự thấu hiểu từ anh. Tôi nhớ mình từng thiết tha mong anh đứng về phía tôi, dù chỉ một lần, trước những bắt bẻ khắc nghiệt của mẹ chồng. Tôi ước lúc đầu bù tóc xổ cho con ăn, dỗ con nín, thức suốt đêm khi con sốt, có một cái ôm thương yêu của anh. 

Nhưng không. Chỉ mình tôi loay hoay. Sự bơ vơ ấy cùng những va đập tính cách, nỗi nhọc nhằn khi sinh nở, nuôi con khiến tôi như không còn là mình. Có nhà, có xe, có chồng, có con, có tiền... nhưng tôi vẫn không thấy có hạnh phúc. Rất nhiều lần trong đời mình, tôi sống trong nỗi mong chờ con nhanh lớn, cho mình nhanh già và đời mình chóng hết.

Biết bao lần trong quãng đời làm vợ, làm mẹ, tôi đã nghĩ, hay mình bỏ gánh xuống, để sống nhẹ nhàng hơn. Nhưng rồi hết lần này đến lần khác, tôi không dám, mặc thời gian trôi. Đến lúc giật mình, chỉ biết thốt lên trong thinh lặng: “Ta đã làm chi đời mình vậy?”. Tôi có nên ngừng cố mỉm cười, ngừng lặng im gánh nỗi ấm ức? Nên chăng tôi học theo chị - nhìn thẳng chồng mà hỏi: “Anh có thể yêu thương em được không?”.

Theo Triệu Vẽ (phunuonline.com.vn)

Viết bình luận

MÓN NGON

  • Khai trương nhà hàng ẩm thực Trung Hoa Black Vinegar

    MÓN NGON 24.11.2020 | 07:56 AM

    Khai trương nhà hàng ẩm thực Trung Hoa Black Vinegar

    Nhà hàng Black Vinegar vừa khai trương tại khách sạn New World Sài Gòn. Black Vinegar mang phong cách hiện đại, thể hiện qua nét ẩm thực Quảng Đông cách tân với không gian mở, ấm áp, hòa nhã, được chia nhiều khu vực khác nhau phù hợp với nhiều mục đích.

  • Đưa Việt Nam trở thành 'Bếp ăn thế giới'

    MÓN NGON 22.11.2020 | 09:05 PM

    Đưa Việt Nam trở thành "Bếp ăn thế giới"

    Ẩm thực Việt Nam là một nét văn hóa tiêu biểu được xác định là yếu tố quan trọng tạo nên chất lượng và thương hiệu cho ngành du lịch.

  • Lạ lùng món kiến mông to của người Colombia

    MÓN NGON 22.11.2020 | 03:13 PM

    Lạ lùng món kiến mông to của người Colombia

    Cứ tầm tháng 3 – 4 hàng năm, các ngôi nhà trong thị trấn Barichara thuộc dãy Andes ở Colombia lại vắng tanh vắng ngắt. Người dân bỏ hết công việc, đua nhau đi săn kiến chúa kiến mông to, đem về chế biến món ăn. Từ già đến trẻ đều mê mẩn cái bụng bự đầy nhóc trứng, thơm ngon như hạt lạc của chúng, ưu ái gọi đó là “trứng cá muối của vùng Bắc Santander”.

  • Cua “ăn chay”, chị Hai chết thèm!

    MÓN NGON 15.11.2020 | 07:15 PM

    Cua “ăn chay”, chị Hai chết thèm!

    Những phiên bản mới về cua nấu chao vẫn âm thầm nở hoa, đơm quả dọc miền duyên hải Tây Nam bộ nhờ có một số đầu bếp dám đột phá hương vị, tạo dấu ấn riêng.

Email: phunu@nld.com.vn

NHẬN EMAIL MỚI HÀNG NGÀY

Đăng ký nhận tin mỗi ngày từ chuyên phụ nữ

Giấy phép số 1872/GP- BTTTT cấp ngày 9 tháng 10 năm 2012 của Bộ Thông tin và Truyền thông
Tổng Biên tập: TÔ ĐÌNH TUÂN
Địa chỉ: 127 Võ Văn Tần, Phường 6, Quận 3 - TPHCM, Điện thoại: 028-3930.6262 / 028-3930.5376, Fax: 028-3930.4707. Email: toasoan@nld.com.vn
Bản quyền thuộc về Báo Người Lao Động. Các website khác đã được chúng tôi đồng ý cho khai thác thông tin, khi đăng lại phải ghi rõ nguồn: Theo Báo Người Lao Động (www.nld.com.vn).